

Cơn mưa buồn rơi xuống đêm thâu...
Làm dâng tràn nỗi cô đơn...mắt ai đẫm lệ...
Em ra đi...mênh mông quá chân trời...
Anh bàng hoàng...hụt hẫng...
Giấc mộng thiên đường bỗng chốc hóa hư không...
Vội quá em...anh không kịp nhìn sâu thẳm đôi mắt em...xa xăm...
Vội quá em...anh không kịp nắm chặt bàn tay em thơ dại...
Vội quá...cơn mưa nhạt nhòa bước chân em...
Em ra đi...
Em đã quên con đường xưa in bóng...
Em đã quên những chiều về...hoa ngọc lan ngát hương...
Tình anh đó...mênh mang...
Em ra đi...
Xé tan quá khứ...thả bay vào giấc mơ...
Anh mơ...
... về cõi vĩnh hằng...


Cơn gió miên man ùa về...
Chiếc lá vàng rụng rơi...tìm đâu...
Lang thang qua phố vắng không người
Ôi! Dáng xưa êm đềm...đã bay theo ngàn mây...
Ngày đang đi qua...trả lại tôi bóng đêm mịt mờ...
Hoàng hôn kiêu sa...mang đợi mong về nẻo đường ai...
Tình trong hai tay...rồi chợt rơi giữa hoang mang.
Tan vỡ một thời...
Ôi! Tìm đâu dáng xưa yên bình...
Cơn mưa đêm dài đến vô tận...
Trắng xóa lòng người, quên lời hẹn xưa...
Theo đường mây...đến nơi chân trời.
Để bơ vơ lạc lối hoang vu...
Ta tìm đâu dáng xưa năm nào...
Hay chỉ là...đợi chờ một giấc chiêm bao...


Hạnh phúc đến rồi bất chợ† ra đi
Ào ạt đổ như mưa tháng 6
Mưa lạnh lẽo xoá nhoà vết dấu
Bỏ lại bơ vơ 1 †rái †im ßuồn
Vô †ình was cứ sối xả mưa tuôn
Kỉ niệm tan chảy vào tim đau nhói
Em ra đi không 1 lời nói
Để lại tiếng yêu mắc nghẹn trong lòng
Tôi đưa tay lưu giữ hạt mưa trong
Nhưng phũ phàng mưa cứ rơi vào lòng đất
Tôi bàng hoàng lâng lưu điều đã mất
Mà đâu biết mưa bay theo gió ...Xa rồi !