Ta muốn khóc cho nỗi buồn vơi cạn
Nước mắt tràn cho nhẹ bớt đau thương
Cuộc sống kia có trăm vạn nẻo đường
Biết về đâu , bến bờ ta sẽ bước?
Đêm tịch liêu, ôi đêm dài đáng sợ
Một vì sao loe lói giũa chơi vơi
Cánh nhạn kia lac lõng giữa dòng đời
Không phương hướng , lạc mình trong đêm tối.......