Hôm nay trời lại mưa nữa rồi anh ơi ! sau mỗi lần thấy mưa là em lại buồn ,lại nhớ về anh , nhớ về những kỉ niệm của anh và em .
Uể oải vớ lấy cái headphone gắn vội vào tai, lục lọi trong danh sách nhạc rồi ngẫu nhiên nhấn mở “ Chờ anh trong cơn mưa “, lâu lắm rồi không nghe bài này . Cái âm thanh trong suốt, nhẹ nhàng của Thuỳ Chi cứ da diết mãi, bất giác thấy buồn, bất giác thấy cô đơn trong vô vàn những ý nghĩ . ..Tự hỏi hay là tại mưa ? bởi người ta thường nói mưa luôn đem lại cho con người những nỗi buồn, những nỗi cô đơn.

Những người thích mưa luôn giam mình trong một nỗi cô đơn nào đó khó có thể diễn tả. Một ca khúc hay (em nghĩ thế) nhưng thực sự em vẫn chưa đủ những trải nghiệm để hiểu thấu những ca từ. Có chăng chỉ là sự gần gũi và trong đó chợt nhận ra một hình ảnh người con gái trong chính bản thân mình. Ơ ….thế mình đã đủ cô đơn để có thể yêu nó chưa nhỉ?
Thực ra những cảm xúc trong con người em lúc này đang rất phức tạp, tất cả rối tung như chẳng hề tháo gỡ được . Nói không yêu – nhưng không phải. Nói không nhớ - nhưng thực ra lại nhớ rất nhiều . Giả vờ không chờ mong vậy mà trong tâm khảm lại luôn khắc khoải một điều gì chẳng rõ, mơ hồ như một ảo giác . Ảo giác yêu chăng ?

Mưa vẫn rơi lặng lẽ như tiếng lòng của em. Đêm đặc quánh, y hệt như những giọt café mà em vẫn hay chọn. Nhớ mong chỉ có mình em - giấc mơ chỉ có mình em – không có anh ….và thế là em khóc …! . anh còn nhớ không em không uống được cafe , anh đã từng bảo nếu tụi mình đi uống cafe thì anh sẽ mua mang theo một ly sinh tố vì em chẳng uống được cafe vì nó quá đắng , nhưng anh biết không giờ đây em đã uống được cafe rồi đó , từ khi anh đi em đã tập uống , uống để biết nó đắng thế nào , để biết vì sau anh lại thích vị đắng của nó như thế
Yêu một người là chấp nhận bước đi khi người ấy ko cần mình nữa..♥. Yêu một người là chấp nhận buông tay người ấy ra khi người ấy muốn nắm chặt lấy một bàn tay khác..♥.. Yêu một người là chấp nhận lừa dối người ấy rằng Tình yêu của mình đã chấm dứt để cho người ấy ko phải bận tâm suy nghĩ..♥.. Và yêu một người là chấp nhận thay thế những giọt nước mắt bằng tất cả nụ cười của mình cho dù con tim mình có đau đến bao nhiêu....
Đêm, đắm mình trong ca khúc, lẩm nhẩm những ca từ, em chẳng phải nhân vật chính trong bài hát nhưng thực sự em đã cảm nhận được sự cô đơn và nỗi chờ mong quay quắt mà người con gái đã phải trải qua . Yêu và được yêu tại sao lại khác nhau đến như vậy ?
Nhiều lúc nhận thấy sự cô đơn luôn hiện hữu và bao vây lấy bản thân mình . Đôi lúc muốn hét thật to, muốn khóc oà như một đứa trẻ con. Khao khát một lời dỗ dành, khao khát một bờ vai để tựa. Những bài thơ, những tình khúc luôn hiện hữu một tình yêu giấu kín. Không ai hiểu, người con gái ấy cứ lặng lẽ như 1 kẻ hành khất đi tìm cho mình một tình yêu trong nỗi nhớ đơn côi. Cho đi yêu thương và thèm mong được yêu thương lại một lần . Khát khao tình yêu - phải chăng là có tội ?

Giá như tình yêu không phải là trò chơi, giá như em và anh chẳng còn những khoảng cách . Giá như chúng ta hiểu nhau hơn thì có lẽ những lời yêu thương sẽ không còn phải chịu cảnh cô đơn như lúc này . Em là một cơn mưa, cơn mưa ngang qua đời anh để rồi tan ra thành từng mảnh nhỏ . Cơn mưa em yếu mềm quá đỗi …
em biết em đã làm cho anh đau lòng , nhưng thật lòng em xin lổi anh! , cho dù ta không còn bên nhau nhưng em vẫn đi tìm để , cố nhớ về anh , em biết bay giờ em có làm gì hay nói gì đi nữa thì anh cũng không thể mang anh về đây , tại sao ! tại sao! em rất hối hận vì nhưng việt em đã làm cho anh buồn , em biết anh cũng yêu em nhiều lấm, ,nhưng em không thể tha thứ cho mình vì đã làm anh bị tổn thương

Trống trải quá, vắng lặng quá, yêu thương không thể sẻ chia! Em loay hoay trong chuỗi đợi chờ. Hạnh phúc là sự vẹn tròn. Được viết ra những cảm xúc của bản thân là một điều hạnh phúc. Em sẽ quên đi những giây phút bồng bột, sẽ quên đi bước chân người vội vã. Và quên cả những nỗi cô đơn mà em bấy lâu nay em phải chịu vì lúc nào em cũng có anh bên cạnh , anh luôn che chở và bảo vệ cho em. Em có đủ ý chí, đủ nghị lực và đủ sáng suốt để làm điều đó bởi em còn khá mạnh mẽ . nhưng em lại bật khóc khi đọc lại những tin nhắn mà anh gửi " ngox oi! ngox đừng khóc nữa nha , nghe ngox khóc anh đau lòng lắm " anh luôn yêu em mà đúng không anh ? nhưng tại sau yêu em mà lại rơi xa em ? vì em không tốt phải không anh?
Anh chưa bao giờ làm em buồn, chưa bao giờ làm em phải khóc vì anh nói anh sẽ không bao giờ làm người anh yêu phải khóc , và em hứa sẽ không bao giờ khóc ,vậy mà giờ đây mỗi lần đọc lại tin nhắn của anh , em lại khóc , em xin lỗi vì không giữ đúng những gì em đã hứa , em sẽ không bao giờ tự tha thứ cho chính mình ,em sẽ mãi nhớ về anh , về người em yêu
Rồi đến một lúc nào đó, em sẽ đi café một mình, lang thang một mình, quên mất cảm giác trống trải vào lúc nửa đêm, và em sẽ day dứt bởi những giọt mưa… Em sẽ còn nhớ mãi…! về anh về những kỉ niệm của anh và em sẽ chẳng bao giờ xóa được , em sẽ cất thật kỉ nhưng ki niệm đó vào sâu tận đáy lòng mình , em sẽ không bao giờ quên anh không bao giờ xóa được hình ảnh của anh
Tạm biệt ! tình yêu của em
