Tình yêu.....
Cái mà người ta cho là cao cả,là hạnh phúc...
Nhưng sao...Đối với tôi...
Nó vô vị thế...
Nó nhàm chán thế...
Nó....Nó chẳng ra trò trống j`...
Đã nhiều lần....
Tôi cho người ta cơ hội...
Tôi cho bản thân mình cơ hội...
Chỉ để....
Yêu.....
.....Được yêu...
Nhưng...bất chợt...
Tôi nhận ra rằng...
Tôi...đang lừa dối bản thân mình
Tôi...đang làm khổ người khác
Và tôi...ko yêu người ta như tôi đã hứa
Và 1 lần nữa....tôi làm tổn thương người ta
Nhiều khi...tôi tự hỏi
Sao ông trời bất công thế
Sao cứ đưa tôi vào cái vòng lẩn quẩn
Sao cứ bắt tôi phải nhớ 1 người
Để rồi khi wen ai
Thì hình bóng của người đó...
...Lại hiện lên trong mắt tôi
Tôi hụt hẫng
Tôi vô tình
Tôi nhẫn tâm
Vứt đi tình cảm mình đang có
Tìm cho bản thân mình con đường
Để...để quay lại ngày xưa
Ngày mà...2 chúng tôi có nhau
Nhưng rôi nó chợt tắt
Tôi...tôi...tôi giận bản thân mình
Tôi hận người ta
Đã để lại cho tôi 1 vết sâu khá lớn
Ko bao giờ lành được
Nhưng rồi chẳng thay đổi được gì
Tôi đã trở nên...
...Vô tâm
...Trống rỗng...
...Cô đơn
Tôi nhận ra rằng...
Tôi ko có duyên với tình yêu
Tôi yêu bản thân mình hơn bao giờ hết
Tôi vẫn đang trên con đường
........Tìm lại chính tôi........