em là người đầu tiên mang lại cho tôi những ngọt ngào, những cảm giác thú vị. Và ngay cả khi ko còn thường xuyên gặp nhau nữa tôi vẫn luôn thầm cảm ơn e về mọi điều . ‘e bướng bỉnh, trẻ con’ tôi vẫn thường thấy e như vậy. Mỗi lần tôi và e có những cuộc tranh luận thì phần thắng vẫn thuộc về e tôi biết như vậy nên thường tránh để chuyện đó xảy ra và tôi vẫn luôn là người thua....................
a nghĩ e là người khá sôi nổi nhưng lại cũng là một người sống nội tâm khép kín e hay cười, hay trêu đùa mọi người nhưng ít ai có thể thấy được những tâm sự bên trong của e. có lẽ từ bé e đã sống như thế, không mấy khi thấy e tâm sự với ai về những suy nghĩ trong lòng mình. e vẫn luôn giữ trong lòng tất cả mọi chuyện. Không hiểu sao e cứ có cảm giác không an toàn khi nói ra cho một ai đó biết những tâm sự của mình e thấy cứ để trong lòng là tốt nhất. Những buồn vui, tất cả đều được giấu kín.có rất nhiều điều cô vẫn không thể nói với anh. Cũng nhiều lần anh nói với cô:
- Em không nói ra những suy nghĩ trong lòng mình cho anh và mọi người biết thì tránh sao những lúc anh và mọi người làm em buồn, em tủi thân.
Đúng vậy cũng nhiều lần anh vô tình làm cho e buồn, e giận nhưng anh lại chẳng thể hiểu vì sao e giận anh. Anh luôn cố gắng tìm mọi cách để e có thể mở lòng với anh hơn. Nhưng sao e vẫn không thể nói ra..
- Em ngốc! Anh sẽ cố không bao giờ để em phải buồn đâu.
Trời mỗi lúc một lạnh hơn, ở trong nhà mà vẫn thấy lạnh cóng tay chân, a không còn muốn ra khỏi chăn, vẫn cứ cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng, cũng như lúc này đây a không thể nào thoát khỏi những suy nghĩ về e khi chợt nhận ra mùa đông này cô không có e bên cạnh. a cố gắng giấu chặt đôi bàn tay mình vào trong chăn. Bao giờ cũng thế, chỉ cần hơi lạnh là đôi bàn tay a đã lạnh giá, cóng lại không thể làm gì được. Nhưng e thì khác, lúc nào đoi môi cũng đỏ hồng đáng yêu.
anh nhớ e. Từ ngày quen e chưa một ngày nào a không nhớ về e. Hình ảnh về e vẫn cứ hiện rõ trong đầu a, nó như một chiếc phông nền cho tất cả những việc làm hằng ngày của a, lúc đậm lúc nhạt. a cố gắng quên e đi để bắt đầu một cuộc sống mới nhưng a không thể nào làm được, càng cố quên, a càng thấy nhớ e vô cùng. Mỗi lần nhớ e a chỉ biết tìm một chỗ thất tối để nói a nhớ e, để mặc sức nhớ về e. Và lại chẳng ai biết a buồn, mọi người còn thắc mắc sao a thích e mà vẫn vui vẻ như vậy, vì có ai thấy những lúc e khóc khi buồn khi nhớ đâu mà vẫn chỉ thấy e cười nói, trêu đùa. e vẫn vậy, vẫn như một con ốc núp sau một vỏ cứng, và nếu như cái vỏ cứng ấy không vỡ ra thì chẳng ai biết được bên trong ốc rất mềm. e cũng vậy sẽ chẳng ai hiểu được e. Cả anh nữa, cũng không bao giờ anh có thể hiểu nổi e vì có bao giờ e nói với anh đâu.
Và như thế a thấy buồn hơn khi nghĩ rằng e quên a rồi, lại trách móc, lại .... Nhiều lúc nhớ e a chỉ muốn gọi ngay cho e nhưng lại không dám, tin nhắn cứ viết rồi lại xóa không dám gửi. Có đôi lần nhớ e quá a đòi gặp e bằng được. Và mỗi lần như thế anh đều vội vã đến gặp chj T để rủ rê, đôi khi còn bỏ dở cả công việc của mình. Anh vẫn còn....nhưng không ai nói với e. Lần nào cũng vậy trước khi gặp e a cũng có rất nhiều điều muốn nói với e, nhiều điều muốn hỏi e nhưng không bao giờ a nói được. Đến gặp e, trông thấy e a chỉ muốn chạy tới thật nhanh, nhưng sao cổ họng a cứ nghẹn lại không thể nói nên rằng a rất vui khi cô đã đông ý đi chơi cùng. a im lặng,e cũng im lặng.a sợ khoảnh khắc ấy, và a luôn cố gắng xua tan bầu không khí ấy bằng câu nói:
-em ổn chứ
Đúng là chưa một lần nào anh từ chối những đòi hỏi đỏng đảnh của e, và lúc này cũng thế,e muốn gì anh cũng sẽ làm theo.
Bước chân ra khỏi căn phòng ấm,a cảm nhận được gió lạnh biết chừng nào, lang thang trên phố nhỏ vô mục đích. Bất chợt a nhận thấy cô đang bước đi trên chính con đường mà anh và cô vẫn thường đi bên nhau. .................................................Tình yêu cũng như một quả bóng bay, chỉ cần ta vô tình để tuột khỏi tay thì dù có cố gắng đến mấy ta cũng không thể nào lấy lại được. Và có lẽ chỉ khi đứng nhìn nó từ từ bay xa, xa mãi ta mới thực sự thấy thiếu vắng và nuối tiếc.