aNk Ak`! h anK dAg lA`m j? dAg o? bEN cAnk aI vAy? e thAt sU muOn bIEt...e tO` mo` pAi k anK? hnAy trOI muA nhIEu`. muA nO lA`m chO e bUon. nO lAm` e nHo anK. liEu anK cO nHo e K? chAc lA` k anK nHj? anK tE voi e lAm.. anK biEt k? h e pAi lAm sAo dAy.tAi sAo aNK dEn aNk LAm cHo e cuOi rOI lAi lAm` e buOn the nAy`...chac h nAy aNK dAg o bEn mOt nG #. E dag buOn lAm..sU toN tAi cuA e trog trAi tim aNK h chac k coN pAi? k ..

iem đang khóc đây .....
Nước mắt nhòa hết mọi vật .....
Bùn thật.
Thất vọng lạc lõng
Khóc và chỉ biz khóc.
Iem thật sự mún thời gian way lại.
Tất cả mọi chuyện sẽ chưa bao giờ xảy ra ..... way lại, way lại khoảng thời gian iem hạnh fúc nhất
Thật ngốc làm gì có thời gian way lại bao giờ.....
sẽ chẳng ai thấy được nước mắt em đang rơi.
em thích mưa rơi thật to... thật to...
dể gọi tên anh mà không ai nghe thấy...
Để nhớ thương anh mà chẳng ai hay...
Mưa rơi giấu kín tâm hồn em...
Mưa mềm lắm.. mát lắm...
Mưa rất nhẹ...
Rất nhẹ nhàng thấm vào tim...
Mưa rơi nhiều quá... ướt nhòa mắt em...
Sao mưa diệu dàng, bình yên thế...
Mưa rơi... mưa đến... Mang anh đến bên em...
Anh đến bên em cùng với mưa...
Rất nhẹ nhàng... rất ngọt ngào...
nhưng lạnh ngắt...
Và quá nhanh...
em không đuổi kịp...
Anh đến và đi như mưa rơi ngày ấy...
Đến bên em khi mưa ngừng rơi.Làm dịu mát tâm hồn em
bằng nụ cười ấy...
Nụ cười ấm áp như mưa...
Anh đến rồi lại đi... bỏ em lại với mưa...
Bỏ em lại với mưa...
Một mình em trong mưa...
Một mình em khóc trong mưa...
Một mình em gữi thương nhớ vào mưa...
Em mang chut lệ buồn trên mắt hòa vơi mưa...
Mưa có phải nước mắt không anh....?!?!
Sẽ không còn nữa...không còn lệ rơi trên mắt em...
Thế mà sao đi trong mưa, mắt em vẫn ướt...
vẫn đau... vẫn cay
Em không khóc...
Không phải nước mắt của em đâu anh...
là nước mưa đấy...
Em đã hứa mà, em sẽ không khóc vì anh đâu...
chẳng khóc vì anh thêm 1 lần nào nữa...
Mưa mang những rắc rối đi thật xa...
Để lòng em bình yên thanh thản..
Bình yên mà sao buồn thế....
Thanh thản mà vẫn thấy nhói đau...
Em không trách anh đâu...
cũng không giận hờn gì anh hết…
Chỉ trách em đã quá ngốc nghếch... Đã trót yêu anh nhiều như thế...
Chỉ trách em chẳng thể điều khiển được con tim...
Sao mưa lại mang anh đến...
Sao lại mang anh đến để rồi lại cuốn anh đi...
Sao chẳng để anh ở lại bên em..?
Vì sao hả mưa..?
Lạnh...
Lạnh...
Lạnh lắm...
buốt giá...
con tim cũng lạnh... từ từ đóng băng...
Nghe em nói nè anh... một lời thôi... chỉ một lời duy nhất...
Em sẽ không yêu anh nữa... sẽ chẳng yêu anh nữa đâu... Không nhớ mong... không chờ đợi... không lo lắng cho anh thêm một chút nào nữa...
Em sẽ chỉ sống vì em thôi... sẽ không còn anh trong cuộc đời em nữa... Em đau lắm rồi anh à... đau đến chai sạn rồi...
Vết thương đã thành sẹo chẳng thể xoá mờ...
Mưa sẽ mang đi hết những kỉ niệm về anh...
để chỉ còn em thôi...
chỉ còn em đi dưới mưa...
Sẽ chỉ còn nụ cười trên môi...
sẽ không còn nước mắt nữa đâu...
Em hứa đấy... sẽ không bao giờ khóc nữa.
Em sẽ không bao giờ khóc vì anh nữa đâu...
Em hứa đấy...
...
Nỗi đau này...
yêu thương này...
tất cả là quá khứ...
Em gửi vào mưa mang nó đi thật xa...
...Em chạy trốn..? Vâng... em đang chạy trốn đấy...Nhưng thế thì sao chứ..?
Em không dũng cảm cũng chẳng mạnh mẽ...
Chỉ còn biết chạy trốn thôi anh...
Cho em một chút bình yên nhé...
Một chút dịu ngọt để lại hát trong mưa...

